Không khí xung quanh Tottenham Hotspur trở nên khác lạ sau trận thua 3-0 trước Nottingham Forest vào ngày 7 tháng 4. Đó không chỉ là tỷ số; đó là màn trình diễn vô hồn, kiểu màn trình diễn khiến bạn phải đặt câu hỏi về mọi thứ. Gab Marcotti và Stewart Robson, hai người đã chứng kiến nhiều trận đấu tệ hại, đã đúng khi chỉ trích. Và Robson, với s��� thẳng thắn của mình, đã đi thẳng vào vấn đề: sa thải Cristian Tudor, trợ lý huấn luyện viên.
Nghe này, tôi hiểu. Các huấn luyện viên phải chịu trách nhiệm. Ange Postecoglou là người có tên trên cửa. Nhưng Robson không sai khi nhìn sâu hơn. Tottenham vừa trải qua trận thua thảm hại 4-0 trước Newcastle một tuần trước đó. Hai trận đấu, bảy bàn thua, không ghi được bàn nào. Đó không phải là một sự cố nhỏ; đó là một mô hình sụp đổ phòng ngự, và nó chỉ ra nhiều hơn là chỉ chiến thuật của huấn luyện viên trưởng. Nhớ trận thua 2-1 trước Wolves vào ngày 17 tháng 2 không? Vẫn là điểm yếu đó. Vẫn là cảm giác của một đội không thể điều chỉnh khi mọi thứ đi xuống.
Đây là vấn đề: Tudor là cánh tay phải của Postecoglou, được đưa về vì chuyên môn phòng ngự của anh ấy. Anh ấy đã cùng Igor Tudor ở Marseille, nơi họ có một thành tích phòng ngự khá vững chắc ở Ligue 1. Nhưng điều đó đã không được chuyển hóa sang Bắc London. Kể từ đầu năm mới, Spurs đã để thủng lưới 25 bàn trong 14 trận đấu ở Premier League. Đó là một sự khác biệt lớn so với hàng phòng ngự chắc chắn đã hứa hẹn. Để so sánh, trong 14 trận đầu tiên của mùa giải, họ chỉ để thủng lưới 19 bàn. Sự sụt giảm là rõ rệt.
Và đó không chỉ là về những con số. Đó là cách họ để thủng lưới. Trong trận đấu với Forest, cú sút của Murillo ở phút 61, tiếp theo là Hudson-Odoi chỉ ba phút sau đó, tạo cảm giác như một đội đang tan rã trong thời gian thực. Tổ chức ở đâu? Giao tiếp ở đâu? Đây là những điều cơ bản mà Tudor được cho là phải huấn luyện cho đội hình. Triết lý tấn công của Postecoglou là rõ ràng, nhưng nó cần một nền tảng phòng ngự để thành công. Hiện tại, nền tảng đó đang sụp đổ nhanh hơn một chiếc bánh quy cũ.
Một số người sẽ lập luận rằng Tudor cần thêm thời gian, rằng một hệ thống mới cần sự điều chỉnh. Nhưng chúng ta đã ở sâu trong tháng Tư. Mùa giải đang dần kết thúc. Tottenham đang chiến đấu cho một suất dự Champions League, và họ đang tự làm khó mình một cách không cần thiết. Họ đứng thứ năm sau trận thua Forest, kém Aston Villa năm điểm, mặc dù còn một trận chưa đấu. Khoảng cách đó cảm thấy lớn hơn khi hàng phòng ngự của bạn là một cánh cửa xoay vòng.
Quan điểm nóng bỏng của tôi? Giữ Tudor trong đội ngũ nhân viên sau mùa giải này là một sai lầm sẽ khiến Postecoglou phải trả giá đắt. Anh ấy cần một người có thể thực sự triển khai một cấu trúc phòng ngự gắn kết, không chỉ một hệ thống trông đẹp trên giấy. Tầm nhìn của Postecoglou là đúng đắn, nhưng điểm mù của anh ấy có thể là tin tưởng sai người để củng cố hàng thủ.
Đây không phải là việc đổ lỗi cho một người nào đó. Đó là việc nhận ra một mắt xích yếu trong một khu vực quan trọng. Đội hình của Tottenham, với những cầu thủ như Micky van de Ven và Cristian Romero, có tài năng. Họ chỉ không được tổ chức hiệu quả. Trận thua 4-0 trước Chelsea vào ngày 2 tháng 5 chỉ củng cố cảm giác đó. Thêm bốn bàn thua. Thêm một màn trình diễn mà hàng phòng ngự trông lạc lõng.
Postecoglou là một huấn luyện viên thông minh, và anh ấy sẽ biết có điều gì đó không ổn. Anh ấy cần đưa ra một quyết định khó khăn, và sớm thôi. Nếu không, mùa giải tới có thể là một sự lặp lại của sự mong manh phòng ngự đáng thất vọng này.
Tôi dự đoán rằng nếu Tottenham không thay đổi trong đội ngũ huấn luyện phòng ngự trước khi mùa giải tới bắt đầu, họ sẽ kết thúc ngoài top sáu trong chiến dịch Premier League 2024-25.