Stewart Robson không hề vòng vo. Sau khi Tottenham Hotspur thất bại thảm hại 3-0 trước Nottingham Forest tại City Ground vào ngày 7 tháng 4, cựu cầu thủ Arsenal đã chỉ trích nặng nề huấn luyện viên Igor Tudor của Spurs. "Họ nên sa thải anh ta," Robson tuyên bố trên ESPN FC, một cảm xúc có lẽ đang vang vọng ở một vài quán rượu Bắc London ngay lúc này. Thật khó để tranh cãi với sự thất vọng. Tottenham trông rời rạc, thiếu sức sống và thẳng thắn mà nói, không có cảm hứng trước một đội Forest chỉ vài tuần trước còn đang vật lộn với nguy cơ xuống hạng.
Hãy nhìn xem, đây không chỉ là về một kết quả tồi tệ. Đây là về một mô hình. Spurs hiện đã đánh rơi điểm trong ba trong năm trận đấu gần nhất tại Premier League, bao gồm trận hòa 1-1 đáng thất vọng trên sân nhà trước West Ham vào ngày 19 tháng 3. Tuy nhiên, trận đấu với Forest lại khác. Đó không phải là một trận thua sít sao, đó là một sự tan rã toàn diện. Cú sút xa tuyệt đẹp của Murillo ở phút 53 đã phá vỡ thế bế tắc, sau đó Morgan Gibbs-White nhân đôi cách biệt chỉ ba phút sau, và Danilo kết thúc trận đấu ở phút 64. Ba bàn thắng trong 11 phút. Đó không chỉ là một sai lầm chiến thuật; đó là một sự sụp đổ.
**Bản sắc của Spurs dưới thời Tudor ở đâu?**
Vấn đề là, khi Tudor tiếp quản từ Antonio Conte vào cuối tháng 10, đã có một sự phấn khích. Tottenham vừa giành chiến thắng 2-1 trước Bournemouth, đứng thứ năm trên bảng xếp hạng, nhưng lối chơi thì cũ kỹ. Tudor hứa hẹn lối chơi tấn công đẹp mắt, pressing cao và một đội bóng chơi với cá tính. Chúng ta đã thấy những tia sáng ban đầu, đặc biệt là trong trận thắng Newcastle United 4-1 vào ngày 10 tháng 12. Son Heung-min bay cao, Richarlison ghi bàn. Nhưng điều đó đã đi đâu?
Spurs chỉ ghi được năm bàn trong năm trận đấu gần nhất. Đó là một sự khác biệt lớn so với đội bóng ghi bàn tự do mà chúng ta đã thấy vào đầu mùa giải. Hãy xem xét điều này: trong 15 trận đấu đầu tiên dưới thời Tudor, Tottenham ghi trung bình 2,1 bàn mỗi trận. Trong 15 trận đấu tiếp theo, con số đó đã giảm xuống còn 1,4 bàn mỗi trận. Đó không phải là sự tiến bộ; đó là sự thụt lùi. Và không phải hàng phòng ngự đã được củng cố để bù đắp. Họ đã để thủng lưới 11 bàn trong năm trận đấu gần đây, bao gồm cả trận thua 4-2 tàn khốc trước Brighton vào ngày 28 tháng 12. Có điều gì đó đã thay đổi về cơ bản, và không phải theo chiều hướng tốt hơn.
Thực tế: sự cứng nhắc về chiến thuật của Tudor đang bắt đầu trở thành một vấn đề. Anh ta khăng khăng chơi với đội hình dâng cao, ngay cả khi nhân sự không phù hợp, và những điều chỉnh trong trận đấu của anh ta thường cảm thấy quá muộn. Chống lại Forest, sau khi bị dẫn trước, những sự thay người cảm thấy thiếu cảm hứng, gần như tuyệt vọng. Đưa Bryan Gil vào thay Pape Sarr ở phút 65 không thực sự mang lại cảm giác "thay đổi cục diện trận đấu". Đội hình Tottenham này, với những tài năng như James Maddison, Dejan Kulusevski và Brennan Johnson, lẽ ra phải có khả năng đánh bại một đội như Forest, ngay cả khi phải thi đấu xa nhà. Việc họ không thể đưa ra một phản ứng mạch lạc đã nói lên rất nhiều điều.
Theo tôi? Ban lãnh đạo Tottenham, do Daniel Levy đứng đầu, nổi tiếng là kiên nhẫn, đôi khi đến mức quá đáng. Nhưng tâm trạng của người hâm mộ đang nhanh chóng trở nên tồi tệ. Một màn trình diễn khác như trận đấu với Forest, đặc biệt là khi Arsenal sẽ đến sân vận động Tottenham Hotspur vào ngày 28 tháng 4, và lời kêu gọi của Robson có thể bắt đầu nghe ít giống một nhận định nóng hổi và giống một lời tiên tri hơn. Tôi dự đoán Tudor sẽ không thể kết thúc mùa giải nếu Spurs thua trận Derby Bắc London đó.