Iraola Hơn Tudor? Spurs Sẽ Thật Ngu Ngốc Nếu Không Cân Nhắc
Hãy nhìn xem, vòng quay huấn luyện viên trong bóng đá quay nhanh hơn bao giờ hết, và Tottenham Hotspur dường như có một chỗ ngồi cố định. Vừa tròn một năm sau khi Antonio Conte rời đi một cách đầy kịch tính, và khi Ange Postecoglou vẫn đang tìm kiếm chỗ đứng của mình, những lời thì thầm về những người thay thế trong tương lai đã bắt đầu. Gab Marcotti của ESPN gần đây đã đưa ra một cái tên: Andoni Iraola, hiện đang ở Bournemouth. Và thành thật mà nói? Anh ấy có lý. Đây không chỉ là một lựa chọn theo kiểu "thời thượng" khác.
Trường hợp cho sự hỗn loạn của Iraola
Thực tế mà nói, Spurs của Postecoglou đã có những khoảnh khắc thực sự ly kỳ ở mùa giải trước. Họ đã đánh bại Aston Villa 4-0 ngay trên sân khách vào tháng 3, thật đáng kinh ngạc. Nhưng mọi thứ đã sụp đổ một cách ngoạn mục, kết thúc ở vị trí thứ năm sau một khởi đầu đầy hứa hẹn. Họ đã để thủng lưới 61 bàn ở Premier League, nhiều hơn bất kỳ đội nào khác trong top bảy. Đó không phải là một sự cố nhỏ; đó là một vấn đề. Trong khi đó, Iraola đã đưa một đội Bournemouth mà nhiều người dự đoán sẽ xuống hạng trở thành một đội bóng thực sự thú vị, đứng giữa bảng xếp hạng. Họ kết thúc ở vị trí thứ 12 tại Premier League, vị trí cao nhất của họ kể từ mùa giải 2016-17. Hãy nghĩ về điều đó một chút. Với ngân sách nhỏ hơn đáng kể và ít tài năng đã được khẳng định hơn, anh ấy đã vượt qua một số câu lạc bộ lớn hơn.
Phong cách của anh ấy không ngừng nghỉ. Ép sân cao, chuyển đổi nhanh, cam kết với lối chơi tấn công. Nghe quen không? Chắc chắn rồi, bởi vì đó là điều mà người hâm mộ Spurs *muốn* thấy. 53 bàn thắng của Bournemouth ở giải đấu mùa trước không quá ấn tượng, nhưng Dominic Solanke đã ghi 19 bàn trong số đó, thường xuyên hưởng lợi từ số lượng cơ hội khổng lồ được tạo ra bởi hệ thống của Iraola. Anh ấy không ngại chơi bóng đá mở rộng, ngay cả khi đối đầu với các đội bóng lớn. Họ đã đánh bại Manchester United 3-0 tại Old Trafford vào tháng 12, một kết quả gây chấn động giải đấu. Điều đó đòi hỏi lòng dũng cảm và một tầm nhìn chiến thuật rõ ràng.
Thành tích của Tudor: Một sự pha trộn
Sau đó là Igor Tudor. Anh ấy là một cái tên thường xuyên xuất hiện khi các công việc lớn mở ra, chủ yếu vì anh ấy đã bắt đầu sự nghiệp của mình với tư cách là trợ lý của Conte tại Juventus và sau đó là với Maurizio Sarri tại Lazio. Anh ấy có cách tiếp cận cứng rắn, trực diện mà một số chủ sở hữu câu lạc bộ thích. Thời gian của anh ấy tại Marseille chứng kiến họ kết thúc ở vị trí thứ ba tại Ligue 1 vào mùa giải 2022-23, đó là một thành tích khá tốt. Nhưng tỷ lệ thắng của anh ấy ở đó chỉ là 55,8%, và đội bóng của anh ấy thường trông hơi lúng túng khi kiểm soát bóng. Họ phòng ngự tốt, chỉ để thủng lưới 36 bàn sau 38 trận đấu, nhưng đôi khi thiếu đi sự bùng nổ trong tấn công.
Đây là vấn đề: người hâm mộ Spurs đã chán ngấy với "đủ tốt". Họ muốn nhiều hơn là chỉ hoạt động. Họ muốn sự tinh tế, họ muốn sự phấn khích, và họ muốn một huấn luyện viên có thể thực sự nâng tầm các cầu thủ mà họ có. Ví dụ, thời gian của Tudor tại Lazio rất ngắn ngủi và không thực sự gây ấn tượng. Anh ấy chỉ quản lý 11 trận, thắng sáu và hòa ba, trước khi rời đi do bất đồng về chính sách chuyển nhượng. Kiểu bất ổn đó không phải là điều Tottenham cần ngay bây giờ. Họ cần một tầm nhìn dài hạn, không phải một huấn luyện viên khác có thể xung đột với ban lãnh đạo sau vài tháng.
Lựa chọn không hấp dẫn, nhưng thông minh
Quan điểm nóng bỏng của tôi? Tottenham cần ngừng theo đuổi những huấn luyện viên tên tuổi, thường xuyên biến động và bắt đầu tìm kiếm những người đang âm thầm vượt trội. Iraola chính xác là như vậy. Anh ấy không phải là một bản hợp đồng "hấp dẫn" theo nghĩa truyền thống, anh ấy không có huy chương Champions League khi còn là cầu thủ hay một chuỗi danh hiệu lớn khi còn là huấn luyện viên. Nhưng anh ấy đã chứng minh rằng mình có thể xây dựng một đội bóng gắn kết, thú vị với nguồn lực hạn chế. Anh ấy đã đưa Rayo Vallecano vào bán kết Copa del Rey vào mùa giải 2021-22, một thành tích đáng nể đối với một câu lạc bộ có tầm vóc như vậy. Điều đó nói lên rất nhiều về khả năng của anh ấy trong việc tận dụng tối đa đội hình của mình.
Tottenham cần một sự thay đổi văn hóa, không chỉ là một gương mặt mới trên băng ghế huấn luyện. Họ cần một người có thể truyền đạt tinh thần chiến thắng và một bản sắc chiến thuật nhất quán. Công việc của Iraola tại Bournemouth, biến họ từ đội bóng có nguy cơ xuống hạng thành một đội bóng Premier League đáng kính chỉ trong một mùa giải, là một lập luận thuyết phục hơn nhiều so với thành tích hơi kém cỏi của Tudor tại các câu lạc bộ lớn hơn. Nếu Daniel Levy muốn cuối cùng xây dựng một thứ gì đó bền vững, anh ấy sẽ khôn ngoan nếu để mắt rất kỹ đến người Tây Ban Nha này.
Dự đoán táo bạo: Trong vòng hai mùa giải, Iraola sẽ dẫn dắt một câu lạc bộ Premier League trong top sáu, dù đó là Tottenham hay một đội bóng khác.