the-death-and-rebirth-of-italian-football-from-calciopoli-to

Cái chết và sự tái sinh của bóng đá Ý từ Calciopoli đến chức vô địch Euro

the death and rebirth of italian football from calciopoli to
">E
Sarah Chen
Nhà phân tích chiến thuật
📅 Cập nhật lần cuối: 2026-03-17
Article hero image
⏱️ 3 phút đọc

Đã xuất bản 2026-03-17

Năm 2006. Azzurri vừa nâng cao cúp vàng World Cup, một ngôi sao thứ tư được thêu trên huy hiệu của họ. Tuy nhiên, một căn bệnh đã hoành hành dưới bề mặt, một căn bệnh ung thư đe dọa nuốt chửng linh hồn của bóng đá Ý. Calciopoli, vụ bê bối dàn xếp tỷ số khét tiếng, đã càn quét Serie A như một cơn bão cấp 5, để lại một vệt dài những danh tiếng tan vỡ và những gã khổng lồ bị xuống hạng.

Juventus, bị tước hai Scudetti, đã bị xuống hạng Serie B. AC Milan, Fiorentina, Lazio và Reggina đều bắt đầu mùa giải tiếp theo với án phạt trừ điểm. Trò chơi đẹp mắt ở Ý, từng là ngọn hải đăng của sự xuất sắc về chiến thuật và nghệ thuật phòng ngự, đột nhiên đồng nghĩa với tham nhũng và lừa dối. Số lượng khán giả giảm mạnh, niềm tin tan biến, và một thế hệ người hâm mộ đã đặt câu hỏi về sự liêm chính của môn thể thao yêu quý của họ.

Trong nhiều năm, bóng đá Ý đã lang thang trong hoang dã. Các câu lạc bộ gặp khó khăn trong các giải đấu châu Âu. Đội tuyển quốc gia, từng là một ứng cử viên thường xuyên, đã không đủ điều kiện tham dự World Cup 2018 – một sự sỉ nhục không thể tưởng tượng được chỉ một thập kỷ trước. Cảm giác như một hoàng hôn vĩnh cửu, một cái bóng dai dẳng do vụ bê bối không chịu tan biến. Sự đổi mới chiến thuật từng định nghĩa Serie A dường như bị đình trệ, được thay thế bằng một lối chơi thận trọng, thường không có cảm hứng.

Sau đó, một cuộc cách mạng thầm lặng bắt đầu. Roberto Mancini, một người có sự nghiệp cầu thủ gắn liền với những ngày vinh quang của Serie A, đã nắm quyền dẫn dắt đội tuyển quốc gia vào năm 2018. Ông thừa hưởng một đội hình không có siêu sao, một tập hợp những cầu thủ tài năng nhưng thường bị bỏ qua. Những gì ông mang lại không chỉ là sự nhạy bén về chiến thuật, mà còn là niềm tin vào bóng đá tấn công, một khát khao được chơi với niềm vui và sự tự do.

Đội tuyển Ý của Mancini không được xây dựng trên catenaccio cũ, mà trên một đội hình 4-3-3 linh hoạt, nhấn mạnh những pha chuyển đổi nhanh và pressing quyết liệt. Ông đã tạo ra một cảm giác đoàn kết, một bầu không khí gia đình vượt qua sự cạnh tranh giữa các câu lạc bộ. Đột nhiên, những cầu thủ như Nicolo Barella, Jorginho và Leonardo Spinazzola, những người có thể được coi là những cầu thủ đóng vai trò đơn thuần ở nơi khác, đã trở thành những bánh răng không thể thiếu trong một cỗ máy hoạt động trơn tru.

Kết quả là không thể phủ nhận. Ý đã có một chuỗi 37 trận bất bại đáng kinh ngạc, phá vỡ kỷ lục quốc gia trước đó. Họ ghi 93 bàn trong giai đoạn này, chỉ để thủng lưới 15 bàn. Đây không chỉ là về chiến thắng; đó là về cách họ chiến thắng, với một sự nhiệt huyết và tự tin hiếm thấy ở một đội tuyển Ý.

Tại Euro 2020, bị hoãn đến năm 2021, sự chuyển đổi đã hoàn tất. Họ đứng đầu bảng với thành tích hoàn hảo, ghi bảy bàn và không để thủng lưới bàn nào. Họ đối mặt với nghịch cảnh trước Áo và Tây Ban Nha, nhưng sự kiên cường và ý chí mạnh mẽ của họ đã tỏa sáng. Trong trận chung kết, gặp Anh tại Wembley, họ không chỉ thắng; họ đã chơi tốt hơn đội của Gareth Southgate, kiểm soát bóng 62% và tung ra 19 cú sút so với 6 của Anh.

Khi Gianluigi Donnarumma cản phá quả phạt đền của Bukayo Saka, tiếng reo hò không chỉ dành cho chức vô địch châu Âu; đó là tiếng reo hò của sự giải thoát, một tuyên bố rằng bóng đá Ý đã trở lại. Đó là một sự tái sinh, không chỉ của một đội bóng, mà còn là niềm tự hào của một quốc gia đối với môn thể thao được yêu thích nhất của mình. Từ vực sâu tuyệt vọng, một phượng hoàng đã trỗi dậy.

Nhận định nóng: Lứa cầu thủ Ý hiện tại, dưới sự lãnh đạo đúng đắn, sẵn sàng giành chức vô địch World Cup 2026, chứng minh rằng chiến thắng Euro 2020 của họ không phải là một sự tình cờ, mà là bình minh của một triều đại Azzurri mới.